Võ Ê Vo trải lòng về cuộc sống xa mẹ từ năm 4 tuổi – Năm cô 4 tuổi, mẹ của Võ Ê Vo đã đi xuất khẩu lao động, cô sống cùng với cha. 9 tuổi, cô đã được dì nuôi nấng và hiện nay 9X hoàn toàn tự lập sau khi phải xa gia đình.

Võ Ê Vo trải lòng về cuộc sống xa mẹ từ năm 4 tuổi

vo-e-vo-trai-long-ve-cuoc-song-xa-me

Võ Ê Vo sinh ra ở vùng quê Quảng Bình, trong gia đình gồm 3 anh chị em. Tôi là đứa út bé bỏng cho nên ba mẹ cưng chiều nhất. Cuộc sống rất khó khăn, mẹ phải đi xuất khẩu lao động ở Hungary. Cha thì ở nhà làm lụng rồi chăm sóc 3 đứa nhỏ.

Ngày mẹ của Võ Ê Vo đi, tôi còn quá nhỏ để mà hiểu rằng, đây chính là hành trình dài và rất xa. Rồi có những đêm thiếu vắng hơi mẹ, tôi đã òa lên trong nước mắt. Lúc đó, cha đã lặng lẽ ôm đứa con bé bỏng vào trong lòng và bảo “mẹ đi làm, mai sẽ về”. Và câu nói đó của cha đã theo tôi lớn dần theo năm tháng. Ngày nào, tôi cũng đều hỏi ông bao giờ thì mẹ con sẽ về.

Ba chị em tôi đã lớn lên nhờ vào đôi bàn tay chăm sóc của cha. Cái cảnh “gà trống nuôi con” chẳng có sung sướng gì, nhất là khi những lúc ốm đau, một mình ông phải thức đêm lo lắng, rồi thuốc men. Có khi những đợt nhà hết gạo, cha đã dành dụm từng đồng mua bắp cho con ăn để đỡ đói. Khi hiểu được hoàn cảnh của gia đình, ba chị em cũng đều ngoan ngoãn, làm việc nhà giúp đỡ cha.

Sau khi công việc của mẹ ở nước ngoài cũng dần ổn định, thì cuộc sống của cha con chúng tôi cũng đỡ vất vả hơn xưa. Những bữa cơm có lại thức ăn ngon hơn. Chị em tôi cũng được học hành, khi đến trường mà không phải lo nghĩ gì nhiều về chuyện tiền nong.

Chúng tôi hiểu để đem lại cuộc sống đầy đủ cho con cái, thì mẹ phải vất vả làm việc ở nơi đất khách quê người. Đây cũng chính là điều khiến cho cha suy nghĩ nhiều nhất.

Năm tôi lên 9 tuổi, cha đã quyết định sang Hungary để phụ mẹ làm việc. Ba chị em đã được dì nuôi dưỡng. Từ đó, dì cũng như là người mẹ thứ hai ở trong cuộc đời ba đứa trẻ.

Mẹ đã trở về Việt Nam khi tôi được 17 tuổi. Đây chính là khoảnh khắc tuyệt vời nhất. Bao nhiêu cảm xúc như đã vỡ òa ngay trước mắt. Câu nói mà với tôi vẫn thường ao ước cuối cùng cũng đã được thốt lên. Trong thời điểm đó, thì tôi hiểu tình mẹ thiêng liêng tới nhường nào.

Lần đầu tiên tôi được ngắm mẹ ở ngoài đời thực, bà đẹp hơn những bức ảnh mà cha đưa cho tôi xem rất nhiều lần. Trong vòng tay rất ấm áp, cả tôi và mẹ lại đều khóc. Đó chính là những giọt nước mắt hạnh phúc mà sẽ không phải ai cũng cảm nhận được.

Những tâm tình yêu thương mà tôi chất chứa ở bao lâu dần được bày tỏ. Tôi đã ôm mẹ mãi không rời. Đêm đó, mẹ đã kể về cuộc sống hiện nay, những điều thú vị mẹ đã trải qua và cách mẹ vượt qua nỗi nhớ nhà, nhớ con. Từ sâu thẳm của trái tim, tôi cảm thấy mình biết ơn và trân trọng trước tình thương bao la của mẹ dành cho mình.

vo-e-vo-trai-long-ve-cuoc-song-xa-me-1

Ở bên nhau chưa được lâu, thì mẹ con tôi lại phải chia ly. Ngày tôi tiễn mẹ đi, tôi cũng không khóc. Tôi muốn là một đứa con mạnh mẽ như là mẹ mong muốn. Khoảng một thời gian sau, cha mẹ lại tiếp tục bảo lãnh cho chị và anh tôi sang nước ngoài để sinh sống. Còn tôi một mình vào Huế học tập.

Đây chính là ý của cha, ông mong muốn tôi có môi trường phát triển tốt cho nên đã chọn cho con trường Hai Bà Trưng. Sau đó, tôi đã thi đậu Học viện Âm nhạc Huế, về chuyên ngành Sư phạm.

Ngày đầu tiên đến với trường mới, tôi đã tủi thân và khóc nhiều, bởi vì xung quanh chẳng có ai thân thiết. Và rồi, âm nhạc chính là người bạn tri kỷ của tôi mỗi khi tôi cô đơn. Tôi đã bắt đầu hát cùng với tất cả trái tim và cả cảm xúc thật của mình. Tôi thích nhất đó là những ca khúc về mẹ.

Dù cho cách xa gia đình cả nghìn km, nhưng mà tôi luôn tin, ở phương trời ấy, có những người thân của tôi sẽ thấy hãnh diện về cô bé út đã trưởng thành, và hoàn toàn tự lập trong cuộc sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*